Đức Giêsu nói với ông Simôn:
Hãy chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” (Lc 5:4).

Ngài mời gọi các môn đệ hãy có những quyết định mạnh dạn, những ao ước táo bạo; thay vì chỉ muốn sống một cách an nhàn với một cuộc sống tầm thường quanh quẩn gần bờ.

Bước theo Thầy là bước đi với một lòng quyết tâm, là dám “lao mình về phía trước” (Pl. 3:13) với lòng xác tín.

Tôi đang có những mơ ước táo bạo nào?

Posted in Uncategorized

Thư Huấn Luyện – Tháng năm 2012

Các anh chị thân mến,

Nguyện chúc niềm vui thật sự bắt nguồn từ Đức Kitô Phục Sinh luôn mang lại sức sống cho mỗi người chúng ta.

Trong thời gian vừa qua, một số anh chị trong chúng ta đã có cơ hội hiện diện trong hai buổi gặp gỡ của SEED và YaYA tại Phoenix, AZ và Denver, CO. Và trong tư cách của một người đang mang trong lòng những suy tư về vấn đề huấn luyện, chúng ta như bị overwhelm bởi những nhu cầu nghe được từ những anh chị em than dự các buổi gặp gỡ này. Tuy nhiên một cách nào đó, H thiết nghĩ chúng ta nên vui mừng và cảm tạ Thiên Chúa, vì những nhu cầu này bắt nguồn từ những ao ước thâm sâu trong lòng và chính những ao ước này sẽ là động lực thúc đẩy một người, một nhóm mở lòng cho việc được biến đổi. Công việc chính của chúng ta phải chăng là giúp nhau tạo một môi trường để nuôi dưỡng những ao ước này, ngày càng đâm rễ sâu xa? Trong tâm tình đó, H xin gửi lại lá thư của anh Liêm để xin mọi người mang vào suy tư cho tháng này và chia sẻ với nhau những tâm tình có được nha. Về nhu cầu BĐN thì qua những tâm tình nghe được, tụi mình có thể được confirmed đây là một nhu cầu và yếu tố quan trọng cho sự tăng trưởng của một cộng đoàn ĐH. Tuy nhiên tụi mìnnh cần những đối thoại sâu xa hơn để có thể biết nên làm như thế nào để có hiệu quả tốt. H tin đây sẽ là một đề tài nên được mang vào Summit của BHL trong một tương lai gần đây. Trong khi chờ đợi, H xin đề nghị tụi mình tiếp tục mở lòng học hỏi từ những kinh nghiệm đang có về BĐN, những kinh nghiệm tích cực cũng như tiêu cực, để có thể biết được đâu là những guidelines cần có để mọi việc mình làm thật sự giúp một nhóm tăng trưởng. H xin các anh chị nhận định và sẵn sàng mạo hiểm với các nhóm nếu họ có nhu cầu cần giúp đỡ ngay lúc này. Điều cần thiết duy nhất là chúng ta cần mạo hiểm như một cộng đoàn và dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần. Xin được tiếp tục nhớ đến nhau trong lời cầu nguyện,

Thân mến,

T.T. Hào

2012/4/10 Liem T Le <liemski@verizon.net>

Một suy tư chia sẻ với các anh chị.

Trong quá khứ chúng ta nhìn những vấn đề và nhu cầu huấn luyện như những components riêng biệt. Chúng ta mở khóa này lo cho nhu cầu này, mở khóa kia lo cho nhu cầu kia. Nhưng nhìn đi nhìn lại thì chỉ có cùng một số người thôi. Tư tưởng có thể được am hiểu bởi những ac tham dự các khóa nhưng vẫn không thực hành được ở địa Phương vì những người không tham dự không nhận thức được nhu cầu của chính họ nên mình không thể cho những gì người khác không khao khát.

Do đó Liêm thiết nghỉ mình cần nhìn việc huấn luyện trong 1 comprehensive vision. Không những mình cần đào tạo guides/BĐN nhưng mình cũng cần giúp nhóm nhận thức được nhu cầu này, và nhận thức một cách trung thực qua những processes of spontaneous communal discernment. Đây có lẽ là thách đố lớn hơn cả việc đào tạo người Guides/BĐN vì Liêm đã thấy có nhóm: 1)rất thờ ơ về nhu cầu có guide/BĐN; 2) có để mà có thôi; 3) không biết nhận định để chọn một người thích hợp cho giai đoạn phát triển hiện thời của nhóm và chọn lựa vì convenience hay là vì nể nang, và tệ hại nhất là vì nhu cầu cá nhân của người guide/BĐN. Hậu quả có thể còn tai hại hơn là không có người guide/BĐN.

Do đó Liêm thiết nghỉ thể thức huấn luyện ‘từng gịot’ có lẽ có nhiều kết quả hơn là huấn luyện ‘thác đổ’ – nghỉa là tất cả mọi sinh hoạt ĐH là những cơ hội để chúng ta ‘nhỏ giọt’ vào những nhận thức này – a comprehensive attack on all fronts instead of a series of attacks with specific focuses. Có lẽ formation strategy is a comprehensive model that would integrate everything, and thus it would require BHLĐH/Vùng cần có những kinh nghiệm và kiến thức tổng quát như những hạt giống để trong túi sẳn sàng gieo vào tiềm thức của các thành viên. Như thế chúng ta không phải chỉ lo cho việc phong phú hóa kiến thức và kinh nghiệm nhưng giúp nuôi dưỡng 1 lòng khao khát trung thực và sâu đậm – deep and true desire. Và như thế những thành viên ĐH như là những thưở đất mầu mở sằng sàng để cho ơn gọi được đâm rề và để Chúa Thánh Thần sinh hoa trái trên họ.

một chút suy tư chia sẻ với các anh chị và các cha.

Liêm

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Blazing New Paths

When the church starts to be the church it will constantly be adventuring out into places where there are no tried and tested ways. If the church in our day has few prophetic voices to sound above the noises of the street, perhaps in large part it is because the pioneering spirit has become foreign to it. It shows little willingness to explore new ways. Where it does it has often been called an experiment. We would say that the church of Christ is never an experiment, but wherever that church is true to its mission it will be experimenting, pioneering, blazing new paths, seeking how to speak the reconciling Word of God to its own age.

Elizabeth O’Connor - Church of the Savior
Source: Call to Commitment

* * *

Bạn có suy nghĩ gì sau khi đọc những lời này?

Posted in Church, Phát triển ơn gọi | Leave a comment

Communion in Love, Emphaty and Unity

There is criticism of contemporary Christianity in that it has largely limited its attention to individual salvation instead of the wider world and thus, reduced the “horizon of its hope.”

It is important to remember that as Christians, we are not to limit ourselves in raising the question about how I can save myself. We are to be concerned with others by thinking of ways in order that others may also be saved.

In these past days of the Triduum recollection, what has been underscored is the notion of communion. Such communion can only be seen and experienced in the love, concern and unity of the faithful. This, in turn, can only be achieved if there is compassion, empathy, and genuine concern for the welfare of the common good.

Catholic Exchange
Easter 2012

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Thư Huấn Luyện – Tháng Tư 2012

(Xin giúp chuyễn dến các anh chị thuộc các BHL địa phương của các anh chị)

Montreal, Chúa Nhật  Phục Sinh 2012,

Các anh chị thân mến,
Nguyện chúc nhau luôn tràn đầy tình yêu và nghị lực bắt nguồn từ Đức Kitô Phục Sinh,

Thấm thoát đã qua đi hơn ba tháng trời từ những trao đổi cuối cùng giữa chúng ta trước và sau Đại Hội Đồng Hành cuối năm 2011. Chắc hẵn đã có nhiều biến cố xảy ra cho mỗi người chúng ta trong thời gian này. Ước gì như những người môn đệ của Đức Giêsu, chúng ta luôn khám phá ra sự hiện diện cũng như bàn tay của Thiên Chúa qua những biến cố lớn nhỏ này. Đối với cả gia đình lớn Đồng Hành của chúng ta, trong hơn ba tháng qua cũng đã có bao nhiêu biến cố, sinh hoạt, đáng để chúng ta mang vào cầu nguyện và hồi tưởng.

Trước hết là đại hội ĐH 2011 với sự thành hình chính thức của các mục vụ SEED, TLNN đồng thời với ban Phục Vụ mới qua tiếng Xin Vâng của các anh chị Mai/Hương và Thái Sơn/Hoàng Dung. Sự hiện diện đông đảo của các em trẻ trong ĐHĐH lần này cũng là một điểm đáng chú ý để tự hỏi Chúa đang muốn nói gì với chúng ta. Giữa tháng Hai 2012, hơn 30 anh chị thuộc các nhóm vùng Đông Bắc đã gặp nhau trong buổi gặp gỡ của ban Huấn Luyện Vùng. Đầu tháng Ba 2012, gần 50 anh chị em vùng Tây Nam đã cùng sống một kinh nghiệm đặc biệt qua khóa CRW lần đầu tiên tổ chức tại California. Tiếp theo đó là Summit đầu tiên của mục vụ SEED tổ chức tại Phoenix, AZ, với sự hiện diện của hơn 40 anh chị em đến từ nhiều nơi, mang theo những thao thức muốn đáp lại lời mời gọi phục vụ trong mục vụ này. Và trong vòng vài tuần lễ sắp tới đây, một số các anh chị em cũng sẽ gặp nhau tại Denver, CO trong buổi Summit của mục vụ YaYA trong cùng một ước muốn được cộng tác với Đức Giêsu trong sứ vụ còn dang dỡ của Người.

Các anh chị thân mến, là những người mang trong lòng những thao thức về khía cạnh huấn luyện, chúng ta nghe được gì qua những biến chuyễn này trong gia đình và cộng đoàn của chúng ta? Nhất là khi hai chữ Huấn Luyện đã và đang được nhắc đến thường xuyên trong các đối thoại xảy ra trong các nhóm, các vùng, các sinh hoạt nói trên cũng như những sinh hoạt khác âm thầm hơn tại các địa phương? Thiên Chúa  đang nói gì? mời gọi gì nơi chúng ta? Và chúng ta cần làm gì để đáp trả?

Thiết nghĩ việc đầu tiên chúng ta có thể làm là Cảm tạ Thiên Chúa về những tiếng kêu này. Ao ước được huấn luyện phải chăng chỉ là một cách nói để diễn tả ao ước được tiến xa hơn trong tình thân mật với Thiên Chúa? được đồng hành sâu xa hơn với Đức Giêsu trong đời sống cũng như trong sứ vụ của Người? Do đó chúng ta cần cảm ơn Thiên Chúa về lòng ao ước, là một ân sủng quý giá này. Điều thứ hai chúng ta nên cảm ơn Thiên Chúa là Ngài đã cho chúng ta được cộng tác với Ngài trong việc lắng nghe và đồng hành với anh chị em trong ước muốn cao đẹp này. Chắc chắn chúng ta sẽ phải đối diện với cái cám dỗ nãn lòng vì cảm thấy nhu cầu của anh chị em quá lớn so với khả năng quá giới hạn của mình. (Cá nhân H vẫn phải đối diện với cám dỗ này mỗi ngày.) Tuy nhiên phải chăng đây là cơ hội cho chúng ta được lớn lên thêm trong đức khiêm nhường đồng thời trong lòng tín thác vào một Thiên Chúa luôn hoạt động để cứu rỗi chúng ta?

Trong tâm tình này, H xin các anh chị tiếp tục nuôi những ước mơ, thao thức trong lòng, tiếp tục lắng nghe những tiếng kêu, nhu cầu về huấn luyện tại nơi Chúa đang gửi các anh chị đến, đồng thời xin Chúa cho mình biết nên làm gì một các cụ thể để cộng tác với Người. Và trong vòng vài tháng nữa, cuối năm 2012 hoặc đầu năm 2013, H ao ước chúng ta sẽ có thể gặp nhau trong một buổi Summit của ban Huấn Luyện. Trong buổi gặp gỡ này, với những kinh nghiệm sống động mà mỗi người chúng ta gặt hái được trong lúc này, qua việc ước mơ, lắng nghe v.v… sẽ giúp chúng ta cùng nhau khám phá ra chương trình và kế hoạch mà Thiên Chúa muốn chúng ta cộng tác như một cộng đoàn. Các anh chị nghĩ gì về kế hoạch này?

Trong khi chờ đợi, H xin chia sẻ một tâm tình và xin các anh chị cùng suy tư với H.

Khi lắng nghe, quan sát và cầu nguyện về các nhóm địa phương, H nhận ra một nhu cầu cấp bách cho các nhóm, là các nhóm cần có cho mình sự hiện diện của một người Bạn Đường, không phải để giúp giải quyết các vấn đề, cũng như cung cấp tất cả những câu trả lời cho các nhóm, nhưng để cùng đồng hành, và với một cặp mắt khách quan, có thể giúp một nhóm nhận ra một điều mà trong chủ quan có thể họ không thấy được. Đây không phải là một nhu cầu mới, và tại một vài nơi, đã có nhiều cố gắng tuyệt vời để đáp trả cho nhu cầu này, qua đó một số nhóm cũng đã có cho mình một sự hiệ diện quý giá này. Tuy nhiên, có lẽ đa số các nhóm vẫn đang bước trong cô đơn và với bao nhiêu hoang mang, nên dễ bị nãn lòng hoặc mất năng lực một cách vô ích. Có lẽ cộng đoàn chúng ta chưa thể đáp ứng được nhu cầu mỗi nhóm có một người hướng dẫn viên (guide) như lý tưởng, tuy nhiên H tin là với bao nhiêu năm qua, Thiên Chúa đã ban cho chúng ta bao nhiêu anh chị em quý giá với một tình thương đặc biệt dành cho các nhóm, có một số kinh nghiệm thực tế về việc tăng trưởng của một nhóm Đồng Hành và nhất là có một mối liên hệ chặt chẻ với Thiên Chúa. Các anh chị, hiện đang dấn thân vào các ban huấn luyện địa phương, chắc chắn là những người này. Và có thể sẽ có một số các anh chị khác, có thể giúp chúng ta trong vai trò, có thể tạm gọi là Bạn Đường Nhóm này. H tin là Chúa sẽ chúc lành khi chúng ta dâng cho Chúa những gì rất là giới hạn đang có của mình, và để cho Người xử dụng. Các anh chị nghĩ gì về nhận xét này?

Trong những ngày sắp tới, H xin các anh chị mang nhu cầu này vào cầu nguyện và chia sẻ với nhau những ưu tư, thắc mắc hoặc kinh nghiệm đã có để giúp nhau nhận định đây có phải là một nhu cầu thật sự hay không? và nếu có thì chúng ta nên làm gì để đáp trả.

H xin chấm dứt lá thư này ở đây và hẹn liên lạc với các anh chị vào lá thư sau. Mong nhận được những tâm tình, dù rất ngắn gọn của các anh chị, để biết chúng ta vẫn luôn đồng hành với nhau.

Thân ái trong Đức Kitô Phục Sinh,
Trương thành Hào

2012/1/13 Hao Truong <thanhhao.truong@gmail.com>

Các anh chị thuộc các BHL Vùng thân mến,

Về lại từ ĐH cả tuần lễ rồi, đến hôm nay mới có thì giờ viết vài hàng thăm và cảm ơn các anh chị về các tâm tình đã chia sẻ với nhau trong khi chuẩn bị cho ĐHĐH 2011. Chắc chắn ít nhều các anh chị đã không có mặt trong ĐH đã nghe được những feedbacks về cuộc gặp gỡ này. Hôm nay H chỉ xin gửi lại những ước mơ nghe được từ mọi người qua một session qua đó mọi người được mời gọi chia sẻ về những ước mơ của cá nhân hoặc của nhóm. Những tâm tình này tiếp tục cho thấy các nhu cầu có liên quan đến vấn đề huấn luyện vẫn rất sống động nơi các nhóm địa phương, để chúng ta tiếp tục mang vào cầu nguyện và hỏi Chúa xem có thể cộng tác như thế nào trong việc đáp trả.

H sẽ xin liên lạc tiếp để cùng các anh chị đối thoại về những gì có thể làm trong tương lai.

Xin cầu chúc mọi người một năm mới đầy ân sũng.

Thân mến,

H

Posted in Uncategorized | 3 Comments

The Grace of Community Life

Parker Palmer writes, ‘Community is finally a religious phenomenon. There is nothing capable of binding together willful, broken human selves except some transcendent power.’ And I would add that no reality can lead us into the heart of forgiveness and open us up to all people except a loving, forgiving God.” Henry Nouwen says that, “True solitude, far from being the opposite of community life is the place where we come to realize that we were together before we came together and that community life is not a creation of human will but an obedient response to the reality of our being united. Many people who have lived together for years and whose love for one another has been tested more than once know that the decisive experience in their life was not that they were able to hold together but that they were held together. That in fact we are community not because we like each other or have a common task or project but because we are called together by God. God seems pleased to call together in Christian communities people who are, humanly speaking, very different, who come from different cultures, classes, and countries. The most beautiful communities are created from just this diversity of people and temperaments. This means that each person must love the others with all their differences and work with them for the community. These people would never have chosen to live with each other. Humanly speaking, it seems an impossible challenge. But it is precisely because it is impossible that they believe that God has chosen them to live in this community. So then the impossible becomes possible. They no longer rely on their own human abilities or natural sympathies, but on their Father who has called them to live together. He will give them the new heart and spirit which will enable them all to become witnesses to love. In fact, the more impossible it is in human terms, the more of a sign it is that their love comes from God and that Jesus is living. ‘By this all men will know that you are my disciples – if you have love for one another.’

Jean Vanier
Community and Growth

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Con sư tử trong tảng đá

Một cậu bé đứng nhìn người điêu khắc gia tạc một tượng con sư tử trong tảng đá cẩm thạch. Suy nghĩ hồi lâu nó buột miệng hỏi “Thưa ông, làm sao ông biết được có con sư tử ở trong tảng đá đó?”

Các bạn, trước khi người điêu khắc gia thấy được con sư tử trong tảng đá, ông đã thấy nó trong trái tim của ông.  Nghệ thuật điêu khắc trước tiên là nghệ thuật hình dung, ngắm nhìn trong trí tưởng tượng và sau đó kiên nhẫn với đam mê của mình. Con sư tử ở trong trái tim của ông đã biến thành con sư tử trong tảng đá.

Thiên Chúa là vị điêu khắc gia đại tài đó. Việc biến đổi đời sống tâm linh (transformation) là để cho Chúa âm thầm đục đẽo dần dần những gì không cần thiết để chúng ta trở nên con người Ngài muốn, con người mà Chúa đã nhìn thấy trong trái tim của Ngài.

* * *
Tôi đang để cho Thiên Chúa biến đổi mình ra sao?
Có phải cộng đoàn là môi trường Ngài đang dùng để giúp tôi?
Cộng đoàn của tôi cũng có đang ở trong tiến trình liên tục này chăng?

VTL

Posted in Biến đổi, Phát triển ơn gọi | Leave a comment

Coming Together in Poverty

There are many forms of poverty: economic poverty, physical poverty, emotional poverty, mental poverty, and spiritual poverty. As long as we relate primarily to each other’s wealth, health, stability, intelligence, and soul strength, we cannot develop true community. Community is not a talent show in which we dazzle the world with our combined gifts. Community is the place where our poverty is acknowledged and accepted, not as something we have to learn to cope with as best as we can but as a true source of new life.

Living community in whatever form – family, parish, twelve-step program, or intentional community – challenges us to come together at the place of our poverty, believing that there we can reveal our richness.

Henri Nouwen
Bread for the Journey

Posted in Uncategorized | Leave a comment

CRW và Tôi

Tôi có tham dự khóa CRW tại Phoenix và làm thợ phụ cho khóa CRW tại nam Cali. Hình ảnh ghi đậm lại trong tâm hồn tôi là hình ảnh giúp  tôi  trở về nguồn.

Trong những năm vừa qua từ khi ĐH được gia nhập vào CLC-USA, thâm sâu trong tâm hồn tôi, tôi vẫn cảm thấy mất mát một điều gì đó mà từ bao lâu nay tôi vẫn  trân quý. Tôi yêu mến ĐH vì ĐH là gia đình thứ hai của tôi. ĐH đem lại cho tôi hương vị quê hương VN từ khi tôi rời quê hương qua cư ngụ tại nước Mỹ này. Tôi chỉ giữ sự “mất mát” này cho riêng tôi, vì tôi nghĩ rằng  đây chỉ là cảm nghĩ rất cá nhân, rất vị kỷ. Vì việc ĐH được gia nhập vào gia đình CLC là một điều rất tốt đẹp và là một ước mơ của bao nhiêu người từ cha Thành cho đến các anh chị em ĐH trong bao nhiêu năm qua. Vấn đề của tôi đối với CLC là “tình có cũng như không.”

Vì vậy tuy vẫn hăng say trong công tác phục vụ nhưng trái tim của tôi chỉ giữ lại cho ĐH, không muốn vươn tới CLC. Khóa CRW tại Phoenix đã giúp tôi vượt qua giới hạn này. Tôi cám ơn anh Liêm rất nhiều. Xin cho tôi giải thích tại sao. Vì đề tài của anh Liêm về lịch sử CLC phần nào đó giống như câu chuyện cuộc đời  tôi.

Từ khi ra đời cho đến lúc trưởng thành tôi không bao giờ được nhìn thấy hình ảnh cha tôi. Ông mất đi trong thời chinh chiến lúc tôi vừa chào đời. Mẹ tôi rất thương yêu tôi vì biết tôi thiếu tình cha. Nhưng tình yêu đầy tràn này cũng không lấp đi được sư mất mát kia. Qua những lời tâm sự của mẹ, cũng như của những người bà con, tôi mường tượng được hình dáng, tính tình của cha. Nhưng đó cũng chỉ là những hình ảnh trong trí tưởng tượng của tôi mà thôi.

Mãi đến khi trưởng thành, một người bà con bao nhiêu năm không gặp tìm được tôi, và mang tặng một bức hình của cha tôi! Tấm hình chụp chắc cũng đã lâu lắm rồi, hình ảnh mờ nhoà với thời gian, nhưng thật quý đối với tôi. Tôi thật hạnh phúc vì được nhìn thấy hình ảnh “thật” của cha, không phải chỉ là những mường tượng trong trí óc. Tôi thấy tôi thật giống cha, thật gần gũi với cha, và thật yêu mến cha, vì cha là xương, là thịt, không phải chỉ trong giấc mơ.

Trở lại câu chuyện  về khóa CRW, tôi muốn cám ơn anh Liêm vì câu chuyện lịch sử của gia đình CLC và Đồng Hành, phần nào đó giống như câu chuyện đời  tôi. ĐH & CLC phải chăng là câu chuyện của một người con lưu lạc bao nhiêu năm nay gặp lại người cha thương yêu ?
Tôi nhớ lại những năm tháng trong cộng đoàn ĐH trước đây, mỗi lần chúng tôi đến các giáo xứ xin giúp đỡ, hay để làm những việc mục vụ, câu hỏi chúng tôi thường gặp là, “ĐH là con cái nhà ai vậy?” Nay, anh Liêm đã giúp trả  lời cho câu hỏi này.

Trong câu chuyện hôm nay, mỗi khi đề cập đến CLC, tôi có ý dùng chữ “gia đình CLC”. Người cha CLC này cũng đã trải qua trăm ngàn cay đắng, gian khổ để gây dựng cho có được gia đình như  hiện nay.

Có thể qua câu chuyện cuộc đời  tôi, tôi cảm nhận đươc tình thương của gia đình CLC dành cho ĐH cũng như những người con Cuba, Đại Hàn, và mọi nơi trên thế giới. Những người con này có thể khác biệt nhau. Kẻ tròn, người dài, anh cao, chi lùn  nhưng có sao đâu, mình thương nhau thì “trái ấu cũng tròn,”  và có khác biệt nhau cách gì đi nữa thì “con nhà tông không giống lông, cũng giống cánh” phải không các bạn?

Kim Giao

Posted in Uncategorized | Leave a comment

The Mission of My Life

God has created me to do Him some definite service. He has committed some work to me which He has not committed to another. I have my mission. I may never know it in this life, but I shall be told it in the next. I am a link in a chain, a bond of connection between persons. He has not created me for naught. I shall do good; I shall do His work. I shall be an angel of peace, a preacher of truth in my own place, while not intending it if I do but keep His commandments. Therefore, I will trust Him, whatever I am, I can never be thrown away. If I am in sickness, my sickness may serve Him, in perplexity, my perplexity may serve Him. If I am in sorrow, my sorrow may serve Him. He does nothing in vain. He knows what He is about. He may take away my friends. He may throw me among strangers. He may make me feel desolate, make my spirits sink, hide my future from me. Still, He knows what He is about.

Cardinal John Henry Newman

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Our solitude is a gift to our community

We like to make a distinction between our private and public lives and say, “Whatever I do in my private life is nobody else’s business.” But anyone trying to live a spiritual life will soon discover that the most personal is the most universal, the most hidden is the most public, and the most solitary is the most communal. What we live in the most intimate places of our beings is not just for us but for all people. That is why our inner lives are lives for others. That is why our solitude is a gift to our community, and that is why our most secret thoughts affect our common life.

Jesus says, “No one lights a lamp to put it under a tub; they put it on the lamp-stand where it shines for everyone in the house” (Matthew 5:14-15). The most inner light is a light for the world. Let’s not have “double lives”; let us allow what we live in private to be known in public.

Henri Nouwen,
Bread for the Journey

Posted in Cầu Nguyện | Leave a comment

Leader

“If anyone comes to me I want to lead them to Him.”

– St Teresa Benedicta of the Cross (Stein)

Posted in Lối sống | Leave a comment

The Examen

Posted in Uncategorized | Leave a comment

Cultivating Compassion in Community

. . .

We discover fundamental parts of ourselves in and through interacting with one another in community. When we rub up against other personalities and individuals, we learn where we are fearful, gifted, cruel, expansive, dismissive, and delightful. We discover humility in community— and radical transformation. Let me explain: within every one of us is a longing for connection and belonging. Our contributions are valuable. We give, and we receive. We gather with each other to create families, places of celebration, and share grief. We unite for a common purpose, vision, and to learn from one another. The Rev. Martin Luther King, Jr. said, “Whatever affects one directly affects all indirectly. I can never be what I ought to be until you are what you ought to be, and you can never be what you ought to be until I am what I ought to be. This is the inter-related structure of reality.”

Beyond basic human necessities of water, food, clothing, and shelter, many of us experience loneliness. A genuine experience of community is an antidote to loneliness. A human baby who is not touched will die. Neglect and abandonment cause fissures in our psyche and soul, and pain or illness in our body. We are woven together inexplicably and irretrievably. Contemplative or spiritual practice illumines this reality. Similar to musicians who jam together, or perform complex compositions, we too participate with one another in sophisticated and simple interactions, creating harmony or currents of discord in our daily life.

You and I both seek connections and belonging—with our essential self, the Sacred, our home, work, and with the circles of care where we are present, active, and involved. In healthy communities we give and receive love, speak and are never silenced, share laughter, break bread, play together, cultivate compassion, and can spill forth life for those on the margins. Healing and wholeness—our beauty—occur when we hold onto ourselves, and are vulnerable and brave enough to connect in visible and invisible manners.

Our prayer life and contemplative or spiritual practice aid our discovery of the places where we are divisive and war with inner peace and harmony. A spiritual director or guide can help us cultivate healing and forgiveness. Spiritual direction is a safe time to discern our best yes to communities and groups where our involvement becomes interdependent, beautiful, and life-giving.

Pegge Erkeneff
Spiritual Directors International

Posted in Lối sống, Linh Hướng | Leave a comment

Spiritual Direction – 2

FRIENDSHIP, NOT COUNSELING

A spiritual director in this strict sense is not a counselor, a therapist, or an analyst, but a mature fellow Christian to whom we choose to be accountable for living our spiritual life and from whom we can expect prayerful support in our constant struggle to discern God’s activity. A spiritual director can be called a “soul friend” or a “spiritual friend” whom we trust to offer wisdom and guidance. The way we relate to our spiritual director depends very much on our present need, our unique personality, and external circumstances. Some people may want to see a spiritual director biweekly or monthly; others will find it sufficient to be in touch only when the occasion asks for it. It is essential that one Christian help another to enter without fear into the presence of God and there to discern God’s call.

Spiritual direction and therapy or psychological counseling often appear to be one and the same thing. We are very familiar with words such as conscious and unconscious, depression and regression, frustration and defense mechanisms, dysfunction addiction, and co‑dependency. Psychological terminology is used more frequently in our society than spiritual words such as atonement, resurrection, sin, forgiveness, and grace. However, if you simply remain in the psychological world, if you raise only psychological questions, you will get only psychological answers, when your heart needs spiritual wisdom.

WHERE DO I TURN?

During a period of history in which many traditional structures and ways of living are breaking down and we are thrown back on our own personal resources and insights, the need for spiritual direction is increasingly apparent. How then can spiritual direction be offered and received today? Ideally, everyone would benefit from having a personal spiritual director. It would be a mistake, however, to think exclusively about individual spiritual directors. It is important that we start to think about a ministry in which we help one another to practice spiritual disciplines and thus live in such a way that we become more sensitive to the ongoing presence of God in our lives. What finally counts is not just that there are good spiritual men and women in this very chaotic world, but that there are communities of Christians who together listen with great care and sensitivity to the One who wants to make this healing presence known to all people.

Many people today are asking religious leaders, communities of faith, and wise friends to help them find their way through the complex labyrinth of contemporary living. They are asking: How can I become aware of God’s presence in my life? How can I have some assurance that my decisions about money, work; and relationships are made in a spiritual way? How do I know that my life is lived in obedience to God and not just in response to my own impulses and desires? For some people, these questions become very specific: Should I live a simpler life? Should I change my ways of eating and dressing? Should I take a more prophetic stand on issues such as war and poverty? Should I give a few years of my life to work with the poor? Such questions seek companionship and discipline in that they require the ability to listen to God’s voice. They reflect the areas of our lives where God is at work sculpting our hearts in surprising ways.

Henri Nouwen
Spiritual Direction – Wisdom for the Long Walk of Faith

Posted in Linh Hướng | Leave a comment

Ghé quán café Văn … để cầu nguyện liên lỉ

Ghé thăm quán café của anh Văn tôi nghe được những thao thức muốn được cầu nguyện liên tục. Tôi vẫn còn tiếp tục giữ trong lòng và suy nghĩ về đề tài này … nên hôm nay muốn chia sẻ một chút về điều mà chúng ta hay nói với nhau là: Tìm Chúa trong mọi sự.

Hình như Thiên Chúa muốn dùng thánh I-Nhã vào một thời điểm thích hợp trong lịch sử của Giáo Hội – thời kỳ Cải Cách (Reformation) – để đem đến một thay đổi quan trọng. Ở thời kỳ đó các vị có uy tín trong lãnh vực tâm linh thường là những tu sĩ trong các nhà dòng hoặc trong các tu viện. Nhiều người chọn lối sống chiêm niệm trong các dòng tu kín và sống như các ẩn sĩ. Theo lối nhìn ở thời kỳ đó, họ là những người đã chọn lối sống gần Thiên Chúa nhất, là cách để nên thánh.

Các tu sĩ dùng sự thinh lặng trong suốt ngày để chiêm niệm, để nhìn ngắm Chúa. Họ có nhiều giờ cầu nguyện chung, hát Thánh Vịnh trong các Giờ Kinh Phụng Vụ. Họ làm việc tay chân trong thinh lặng và tránh mọi sự gì có thể làm cho họ chia trí, lo ra.

Trong khi đó chúng ta phải bận rộn lo lắng đủ mọi thứ việc nhà, việc công sở, lo cho con cái, chợ búa, từ sáng sớm đến tối khuya, gần như không có lúc nào có thể ngưng nghỉ để tập trung đầu óc hướng về Chúa. Như thế làm cách nào để có thể sống chiêm niệm suốt ngày và … nên thánh, như các ẩn sĩ kể trên?

… và đây là lúc Chúa gửi thánh INhã đến giúp.

Trong khi thay đổi dần dần cuộc sống dưới sự hướng dẫn của Chúa, thánh INhã bắt đầu nhìn thấy Chúa trong mọi sự. Tất cả mọi sự đều có khả năng đem thánh INhã đến với Chúa và ngài bắt đầu để ý xem làm cách nào chúng ta có thể trở nên thánh. Ngài tự hỏi chúng ta hiện diện trong cuộc đời này với mục đích gì? – và tự trả lời rằng để biết Thiên Chúa, để yêu mến và phụng sự Ngài. Từ đó ngài chú trọng đến việc thay đổi lối sống để có thể phụng sự Chúa.

Như thế thánh INhã cho chúng ta thêm một lối nhìn nữa về việc nên thánh:  Chúng ta có thể phụng sự Thiên Chúa và sống thánh thiện bằng cách đặt trọn vẹn tình thương và tâm hồn để hoàn tất những công việc làm hàng ngày, mặc dù chúng ta không nhìn ngắm Thiên Chúa một cách liên lỉ.

Điều thánh INhã nhấn mạnh là ý định (intention). Trong khi người ta hỏi đầu óc bạn để ở đâu? bạn chú tâm điều gì? Và nếu không phải là chú tâm vào Chúa thì có nghĩa là bạn đã đi lang thang. Còn thánh INhã thì hỏi khác. Ngài hỏi trái tim của ta đặt ở đâu? Chúng ta có chủ đích gì khi làm một công việc nào đó? Thánh INhã dạy nhận định thần loại để xem Chúa dẫn ta đi như thế nào, và nhận ra được chúng ta làm vinh hiển cho Chúa trong những việc bổn phận hàng ngày.

Như thế tuy chúng ta có phải chú tâm hoàn toàn vào công việc làm, và có vẻ như chúng ta không nhớ đến Chúa, nhưng sự thật là Chúa đang dẫn chúng ta đi và chúng ta đang cộng tác với Ngài trong chính những công việc làm của chúng ta. Đó chính là tìm Chúa trong mọi sự, là một sự cầu nguyện liên lỉ.

Tôi nhớ cũng đã chia sẻ với quán café của anh Văn câu nói của cha Meister Eckhart, OP -một nhà thần học ở thế kỷ 14:

God is at home. It is we who have gone out for a walk.” 

Do đó mỗi khi chúng ta chợt quay về với lòng mình, chúng ta sẽ gặp Chúa.

VTL

Posted in Cầu Nguyện | 2 Comments

God’s Covenant with us

When God makes a covenant with us, God says: “I will love you with an everlasting love. I will be faithful to you, even when you run away from me, reject me, or betray me.”

In our society we don’t speak much about covenants; we speak about contracts. When we make a contract with a person, we say: “I will fulfil my part as long as you fulfil yours. When you don’t live up to your promises, I no longer have to live up to mine.” Contracts are often broken because the partners are unwilling or unable to be faithful to their terms.

But God didn’t make a contract with us; God made a covenant with us, and God wants our relationships with one another to reflect that covenant. That’s why marriage, friendship, life in community are all ways to give visibility to God’s faithfulness in our lives together.

Henri Nouwen,
Bread for the Journey

+ + +

OUR COVENANT WITH GOD:

“… the General Principles express the way in which we want to respond to Christ’s call. They are our covenant with God, with the Church and with all people.

With this conviction, we have come to the Apostolic See with humility and a spirit of faith to be confirmed in our vocation and sent out to live it among the People of God. In receiving its confirmation and canonical approval, we have experienced once again the life of the Church expressing itself through a very old rite in the history of the pilgrim People of God: the solemn confirmation of a covenant.”
(Foreword – CLC GENERAL PRINCIPLES)

“… những Nguyên Tắc Căn Bản thể hiện cách thức mà chúng ta muốn đáp ứng lại lời mời gọi của Chúa Kitô. Đó là những giao ước của chúng ta với Thiên Chúa, với Giáo Hội và với tất cả mọi người.

Với niềm tin này, chúng ta đã đến Tòa Thánh với lòng khiêm nhường và tin tưởng chúng ta sẽ được xác tín về ơn gọi của chúng ta và được sai đi sống ơn gọi này giữa Cộng Đoàn Dân Chúa. Với sự phê chuẩn và chấp thuận của Tòa Thánh chúng ta đã chứng kiến một lần nữa sự sống của Giáo Hội được thể hiện qua một nghi thức cổ truyền trong lịch sử của Cộng Đoàn Dân Chúa: đó là lúc một giao ước được long trọng xác nhận.”
(Lời Ngỏ – NGUYÊN TẮC CĂN BẢN – ĐỒNG HÀNH CLC)

Posted in Nguyên Tắc Căn Bản, Phát triển ơn gọi | 1 Comment

Luyện tập và kỷ luật …

Tôi tập treadmill mỗi ngày, vừa đi vừa chạy là 30 phút. Tôi đọc ở đâu đó rằng phải tập 30 phút trở lên và phải làm sao cho ra mồ hôi mới được. Thú thật là điều này không dễ, nhất là lúc đầu (và hình như đối với tôi lúc nào cũng là lúc đầu). Cứ cách một lúc tôi lại nhìn đồng hồ xem được bao nhiêu phút rồi, thay vì để ý xem trong người mình cảm thấy thế nào. Dù có biết rõ tại sao cần phải tập và quyết tâm tập, nhưng vẫn cần có kỷ luật và cố gắng để tự thắng mình và có thể trở thành thói quen.

“Because it is so difficult to listen to God’s call and obey, we need help in the form of disciplines and practices. Discipline in the spiritual life focuses on the practical side of spiritual formation and is the active companion of belief. …

… A spiritual discipline or practice is a way of creating some open and free space in which God can move and speak. For example, the discipline of solitude helps us spend time with God alone and so become aware of the divine silence. The discipline of community helps us to let God speak to us through others.” Henri Nouwen.
(Xem post này)

Đọc những lời cha Nouwen tôi thấy gần gũi vì nghĩ đến kinh nghiệm 30 phút treadmill mỗi ngày của mình … Cầu nguyện cũng cần có discipline, sống cộng đoàn cũng cần discipline, nếu không muốn cầu nguyện một cách qua loa, và nếu không muốn sống cộng đoàn một cách uể oải và không tha thiết.

Tôi cần phải biết tại sao tôi cần chạy treadmill 30′ mỗi ngày, cũng như tại sao tôi cần cộng đoàn cho cuộc sống tâm linh của tôi trong lòng Giáo Hội.

Bạn nghĩ sao?

VTL

Posted in Cầu Nguyện, Lối sống | 1 Comment

Những “mầu nhiệm phục sinh” của thánh Têrêsa Hài Đồng – 2

Câu chuyện 2 -

Trước đây, trong nhà có một chị rất đạo đức, có tài làm mất lòng con trong mọi sự; chắc là ma qủi đã giây mình trong việc đó nó làm con chẳng ưa chị nhiều điều lắm, thấy chị làm gì con cũng khó chịu; nhưng con đã ra sức cầm mình không chiều theo sự xung khắc tự nhiên đó, con bảo mình rằng nhân đức thương yêu chẳng phải chỉ ở trong lòng thôi, phải tỏ ra trong việc làm nữa. Khi ấy, con cố ép lòng yêu chị, đối đãi cùng chị như một bạn thân thiết nhất. Mỗi lần gặp chị, con cầu nguyện cho chị, dâng Chúa các nhân đức và mọi công nghiệp của chị. Con cảm thấy như Chúa rất bằng lòng con về cách đối đãi đó. Vì chưng nhà nghệ thuật nào lại chẳng vui thích được người ta khen những công trình nghệ thuật mình đã sáng tác; nhà Nghệ Thuật thiêng liêng đã dựng nên các linh hồn cũng vui thích khi thấy người ta chẳng xem hình dáng bề ngoài, một coi qua rồi nhìn tới mãi thẳm cung trong cùng là nơi Người ngự, để thưởng thức những vẻ đẹp đẽ xinh tốt của linh hồn.

Chẳng những con cầu nguyện nhiều cho chị đã nên dịp làm con phải chiến đấu dường ấy, con phải ra công gắng sức đỡ chị trong mọi việc có thể; khi nào bị khiêu khích mà muốn trả lời chị một cách chua chát khó chịu, con liền mau lẹ tươi mặt lại ngay và mỉm cười cùng chị, rồi lựa đưa sang truyện khác …

trích: Một Tâm Hồn
Tự thuật của thánh Têrêsa Hài Đồng
(Kim Thiếu dịch)

Posted in Lối sống, Phát triển ơn gọi | Leave a comment

Quán Café “Linh Hướng”

Quán Café 1
Trong cuối tuần họp mặt Ban Huấn Luyện Đông Bắc, Quán Café 1 có đề tài như sau:

Làm sao để giúp cho anh chị em nhận ra rằng mình cần người linh hướng (spiritual guide) và đi tĩnh tâm hằng năm? 

Khách ghé quán đã để lại những mẩu đối thoại dưới đây.

1.    Tại sao mình cần người linh hướng?

- Trong đời sống cầu nguyện chắc hẳn có những lúc mình rơi vào trạng thái desolation (sầu khổ thiêng liêng) hoặc là consolation (an ủi thiêng liêng). Cầu nguyện một mình với Chúa, nhiều lúc mình không phân biệt được đâu là tiếng nói của Chúa và đâu là tiếng nói của Thần Dữ, hoặc có khi chỉ là những suy diễn độc thoại của mình mà tưởng rằng đó chính là tiếng của Chúa. Người linh hướng sẽ giúp mình nghe rõ hơn, cách để mình process những desolation và consolation của mình. Desolation chưa hẳn là một điều xấu, nhưng nếu được hướng dẫn cầu nguyện đúng cách, sẽ mang lại ân sủng và cũng là một cơ hội để kết thân với Chúa hơn.

2.    Khi nào thì cần linh hướng? Có phải mình không cần linh hướng nữa một khi mình làm xong 19 Annotation?

- Khi trong cầu nguyện, mình nhận ra mình đang đi loanh quanh và cảm thấy bối rối thì đó là lúc mà mình cảm thấy cần guide. Người linh hướng sẽ giúp cho mình nhận ra và hướng dẫn mình. Người linh hướng đôi khi không cần nói nhiều và chỉ cần lắng nghe mình, có khi mình vừa chia sẻ thì đã nhận ra được Chúa đang muốn nói gì rồi và cũng không cần người linh hướng nói gì cả.

- Ở bất cứ giai đoạn nào trong cuộc đời của mình đều cần đến người linh hướng cả ngay cả sau khi làm xong Linh Thao Trọn và ở mỗi giai đoạn Chúa sẽ gởi đến cho mình người rất thích hợp với tình trạng hiện thời của mình.

3.    Ai là người linh hướng thích hợp cho mình? Có cần thiết là mình và người linh hướng phải hạp nhau không?

-  Người linh hướng thích hợp cho mình là người ở trước mặt mình (availability)

-  Người linh hướng và mình sẽ có dịp để interview nhau và nhận định trong một khoảng thời gian để quyết định nhận lời giúp cho mình và journey với mình. Người linh hướng nào takes time để nhận định trước khi nhận lời là một dấu chỉ tốt.

-  Có những concern là người linh hướng và mình phải click với nhau mới đi với nhau được???…

4.    Mình kiếm người linh hướng ở đâu?

-  Hiện nay vùng Đông Bắc mình có chú Long, anh Liêm, và chị Anh-Vinh. Tuy nhiên nếu anh chị nào cảm thấy ok với cách làm trên phone thì mình có anh Hưng, chị Kim Anh, anh Ân (Texas), cô Hoàng (Cali), chị Mộng Hằng (Houston), …

-  Những phương tiện technology cũng có thể giúp chung ta như Skype, tuy nhiên anh chị em prefer là mặt đối mặt sẽ cảm thông và feel được cảm xúc của mình hơn.

chủ quán,
Quỳnh Hương

Posted in Linh Hướng, Đông Bắc | 3 Comments

Spiritual Direction – 1


Trong quán Café Đồng Hành tại buổi họp Ban Huấn Luyện Đông Bắc có một vài gợi ý cho đề tài thảo luận là về việc linh hướng.  Xin các bạn theo dõi một vài chia sẻ của cha Henri Nouwen, trích từ cuốn Spiritual Direction – Harper One

+ + +

DISCIPLINE AND DIRECTION

 Because it is so difficult to listen to God’s call and obey, we need help in the form of disciplines and practices. Discipline in the spiritual life focuses on the practical side of spiritual formation and is the active companion of belief. Belief, giving your heart over to God’s existence and activity, precedes spiritual practice and formation, but belief will be deepened and strengthened by regular spiritual practices.

A spiritual discipline or practice is a way of creating some open and free space in which God can move and speak. For example, the discipline of solitude helps us spend time with God alone and so become aware of the divine silence. The discipline of community helps us to let God speak to us through others. Both solitude and community are disciplines of prayer because in both we try to listen to God. All the disciplines of the spiritual life are intended to help us to move from an absurd (deaf) life to an obedient (listening) life of freedom, joy, and peace.

THE ROLE OF A SPIRITUAL DIRECTOR

A block of marble cannot carve itself, it needs a sculptor. An athlete needs a personal trainer or coach. Likewise, a person of faith will certainly benefit from a spiritual director. We are all very susceptible to self‑deception and are not always able to detect our own fearful games or blind spots. How do we know that we are not deluding ourselves, that we are not selecting words of scripture that best fit our passions, or that we are not just listening to the voice of our own imagination? Who can judge their own heart? Who can determine if their feelings and insights are leading them in the right direction? It is too easy to make our heart’s desires and our mind’s speculations into the will of God.

We need someone who helps us to distinguish between the voice of God and all the other voices coming from our own confusion or from dark powers far beyond our control. We need someone who encourages us when we are tempted to give it all up, to forget it all, and to just walk away in despair. We need someone who cautions us when we move too rashly in unclear directions or hurry proudly toward a nebulous goal. We need someone who can suggest to us when to read and when to be silent, which words to reflect upon, and what to do when silence creates much fear and little peace.

Through the discipline of spiritual direction, we explore in the presence of another wise Christian companion or two God’s claim upon our lives, what has been and what may now be. We recognize God’s activity and again say yes to the direction in which the Spirit calls us. The direction might be fearful or even quite radical, but we might also be surprised to see that the call of God is a call that is very attractive and that we are able to respond to it because we are being drawn by a loving force.

A spiritual director is someone you ask to hold you accountable for exercising the disciplines and practices of the spiritual life. Spiritual direction, the ancient practice and provision for receiving such needed help, offers prayerful presence, wise counsel, and careful guidance by a spiritual friend who is sensitive to the movements of the Spirit and familiar with the disciplines of the traditions.

Henri Nouwen,
Spiritual Direction

Posted in Linh Hướng | Leave a comment